Tiếng “alo” vọng lên từ màn hình điện thoại cũ, một âm thanh khô khốc mà Hùng đã quá quen thuộc. Nó không phải là lời chào hỏi thân mật, cũng chẳng phải tín hiệu của một cuộc gọi quan trọng. Đó là tiếng gọi mời từ một thế giới khác, nơi mọi thứ xoay vần với tốc độ chóng mặt, một thế giới mà Hùng gọi bằng cái tên riêng: “789 chớp nhoáng rút nhanh”.
Thành phố về đêm không bao giờ ngủ, và Hùng cũng vậy. Căn phòng trọ chật hẹp, nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo, chỉ có ánh sáng xanh lè từ màn hình laptop và cái bóng điện leo lét trên trần nhà là đủ để phơi bày hiện thực. Hùng, với đôi mắt thâm quầng và ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím, là một trong số hàng ngàn con người đang miệt mài kiếm tìm thứ gọi là “đổi đời” từ những cú click chuột và những con số may rủi.
Ký ức về ngày đầu tiên Hùng biết đến “789” vẫn còn rõ mồn một. Đó là một chiều mưa tầm tã, quán cà phê cóc ven đường, và thằng bạn tên Thắng, với nụ cười ranh mãnh, đã mở ra cánh cửa định mệnh ấy. “Mày thấy không, alo 789, một phát ăn ngay, chớp nhoáng rút nhanh. Đơn giản thôi, chỉ cần biết nắm bắt cơ hội.” Thắng vừa nói vừa chìa màn hình điện thoại, những con số nhảy múa như thôi miên. Hùng, khi ấy đang cắm cúi với công việc làm thêm lương ba cọc ba đồng, đã bị cuốn hút bởi cái viễn cảnh màu hồng mà Thắng vẽ ra: tiền về tài khoản trong tích tắc, không cần chờ đợi, không cần bon chen mệt mỏi.
Ban đầu, đó chỉ là những ván cược nhỏ, những trò vui thử vận may. Hùng vẫn nhớ cái cảm giác tim đập thình thịch khi chờ đợi kết quả, cái niềm hân hoan vỡ òa khi những con số may mắn hiện lên. Tiền về thật, nhanh như chớp. “Rút nhanh” – đó là từ khóa thần kỳ, là lời hứa hẹn vàng ngọc của cái thế giới ảo này. Mỗi khi số dư tài khoản tăng lên, Hùng lại có thêm động lực, thêm niềm tin vào cái ảo ảnh về một tương lai tươi sáng, không còn những bữa cơm đạm bạc, không còn những lo toan tiền nhà, tiền điện.
Nhưng rồi, cái “chớp nhoáng” ấy không chỉ mang lại tiền bạc, nó còn mang theo một thứ cảm xúc gây nghiện, một liều adrenaline cao độ. Hùng bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho màn hình, cho những con số, cho những ván cược lớn hơn. Căn phòng trọ, vốn đã nhỏ hẹp, nay dường như càng thu mình lại, chỉ còn Hùng và thế giới số ấy. Mùi cà phê hòa tan đặc quánh, tiếng quạt trần kẽo kẹt, và đôi khi là tiếng còi xe vọng lại từ xa, tất cả đều trở thành phông nền mờ ảo cho cuộc chiến không ngừng nghỉ giữa Hùng và những thuật toán, những may rủi vô hình.
Có những đêm, Hùng thắng lớn. Hùng thậm chí còn mơ về việc mở một cửa hàng nhỏ, hoặc gửi tiền về cho mẹ dưới quê, thoát khỏi vòng luẩn quẩn của cơm áo gạo tiền. Màn hình hiện lên dòng chữ “Chúc mừng!”, tài khoản nhảy số. Cảm giác lúc ấy như một vị vua, người hùng của chính mình. “Rút nhanh” – Hùng không ngần ngại nhấn nút, tiền đổ về, mang theo sự hả hê, một chút kiêu ngạo. Hùng nghĩ mình đã tìm ra được chìa khóa để mở kho báu.
Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng mỉm cười. Cái “chớp nhoáng” kia cũng có mặt trái của nó. Những cú thua, những ván bài lật ngược, những dự đoán sai lầm. Tiền đi nhanh hơn lúc nó đến. Mỗi lần như vậy, cảm giác hụt hẫng, trống rỗng lại bủa vây. Hùng biết, mình đang chơi với lửa, nhưng ngọn lửa ấy quá cuốn hút, quá rực rỡ để có thể rời mắt. “Chỉ một ván nữa thôi, mình sẽ gỡ lại.” “Chỉ một lần nữa, mình sẽ rút tiền ra và dừng lại.” Những lời tự nhủ yếu ớt cứ lặp đi lặp lại trong đầu, nhưng bàn tay vẫn không ngừng lướt, con mắt vẫn không rời màn hình.
Có lần, Hùng đã trắng tay, sạch bách. Tiền tích góp bấy lâu, tiền vay mượn từ Thắng, tất cả đều tan biến vào những con số vô hồn. Đêm đó, thành phố như sầm xuống, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ nghe nặng nề hơn bao giờ hết. Hùng nằm vật ra giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi cái bóng điện vàng vọt hắt hiu. Cái “alo 789 chớp nhoáng rút nhanh” giờ đây chỉ còn là tiếng vang vọng của sự tiếc nuối và nỗi thất vọng. Cảm giác như mình vừa bị một dòng nước xiết cuốn đi, và khi tỉnh dậy thì đã thấy mình trôi dạt vào một bờ bãi hoang tàn.
Thắng đến thăm, thấy Hùng phờ phạc. Thằng bạn không nói gì nhiều, chỉ đặt xuống bàn một hộp mì gói và một gói thuốc lá. “Thôi, đứng dậy mà đi tiếp, Hùng. Đời mà, có lúc này lúc khác.” Lời an ủi của Thắng nghe thật rỗng tuếch, nhưng ít ra, nó cũng là một sự nhắc nhở về thế giới bên ngoài, thế giới không chỉ có những con số nhảy múa. Hùng nhìn Thắng, và rồi nhìn lại màn hình laptop vẫn đang nhấp nháy, như một lời mời gọi dai dẳng.
Cái gọi là “chớp nhoáng rút nhanh” không chỉ là tốc độ giao dịch. Nó còn là tốc độ mà hy vọng có thể vụt đến rồi vụt đi, tốc độ mà niềm tin có thể được xây dựng rồi sụp đổ. Nó là một bản giao hưởng của sự hấp dẫn và hiểm nguy, một điệu tango giữa khát khao và mất mát. Hùng đã nhảy theo điệu nhảy ấy quá lâu, đến mức đôi chân dường như đã mỏi nhừ, nhưng trái tim vẫn còn vương vấn những nốt nhạc dồn dập, những lời thì thầm đầy mê hoặc từ cái thế giới ảo ấy.