Đêm Sài Gòn vẫn thở dồn dập, những luồng gió nóng từ đường phố hầm hập phả vào căn hộ tập thể cũ kỹ trên lầu ba. Mai ngồi co ro bên cửa sổ, ánh đèn điện thoại hắt lên gương mặt hốc hác. Bên trong, tiếng ho khan của bé An, con gái cô, lại xé lòng. Bác sĩ nói phải phẫu thuật gấp, một số tiền không hề nhỏ mà Mai, người mẹ đơn thân bán bún riêu vỉa hè, chưa bao giờ dám mơ tới. Ngân hàng đã từ chối, bạn bè cũng chỉ giúp được phần nào. Nỗi lo như tảng đá đè nặng, chẹn cả hơi thở.
Màn hình điện thoại chợt lóe sáng. Cô đã nghe nhiều về các ứng dụng cho vay trực tuyến, có cả tốt lẫn xấu, nhưng giờ đây, giữa lằn ranh sinh tử của con gái, cô còn lựa chọn nào khác? Một quảng cáo bật lên, như một định mệnh, hay một phép màu giữa cơn quẫn bách: “**Hỗ trợ tài chính online Alo 789 vay gấp mới nhất** – Giải pháp tức thời cho mọi khó khăn.” Mai đọc đi đọc lại dòng chữ đó, đôi mắt mờ đi vì nước mắt. Alo 789. Vay gấp. Tức thời. Những từ ngữ ấy găm vào tâm trí cô như những chiếc gai nhọn, vừa hứa hẹn sự cứu rỗi, vừa gieo rắc sự ngờ vực.
Với đôi tay run rẩy, Mai chạm vào đường link. Giao diện đơn giản đến ngạc nhiên. Không rườm rà giấy tờ, không cần thế chấp, chỉ cần vài thông tin cơ bản, ảnh chụp chứng minh nhân dân, và một tài khoản ngân hàng. Cô điền vào các ô trống một cách máy móc, tâm trí chỉ lặp đi lặp lại hình ảnh An nằm trên giường bệnh, xanh xao và yếu ớt. Quá trình xét duyệt diễn ra nhanh chóng đến khó tin. Chỉ trong vài phút, một thông báo “Chúc mừng khoản vay của quý khách đã được phê duyệt” hiện lên. Rồi tiếng “ting” quen thuộc từ ứng dụng ngân hàng báo hiệu tiền đã về tài khoản. Một khoản tiền lớn, đủ để chi trả cho ca phẫu thuật của An. Mai chết lặng.
Cảm giác lúc đó thật khó tả. Nó không chỉ là nhẹ nhõm, mà là một sự bùng nổ của cảm xúc: niềm vui tột độ xen lẫn sợ hãi mơ hồ. Tiền đã về. An sẽ được cứu. Nhưng cái tốc độ chóng mặt, sự dễ dàng đến khó tin của Alo 789 khiến cô có chút bất an. Đời người, mấy khi có được thứ gì dễ dàng như vậy mà không phải trả giá?
Sáng hôm sau, An được phẫu thuật thành công. Nhìn con gái tỉnh dậy, đôi má hồng hào trở lại, Mai ôm chặt lấy con, nước mắt hạnh phúc lăn dài. “Mẹ làm được rồi, con yêu,” cô thì thầm. Niềm vui ấy như xua đi mọi gợn lo trong lòng cô, ít nhất là trong khoảnh khắc đó. Alo 789, trong mắt Mai lúc này, là một vị cứu tinh, một “bàn tay vô hình” đã kéo cô và con gái ra khỏi vực thẳm.
Nhưng cuộc đời không chỉ có những khoảnh khắc bùng cháy của niềm vui. Khi ánh mặt trời dần tắt, những con số bắt đầu hiện hữu. Lãi suất, kỳ hạn, các khoản phí dịch vụ… tất cả hiện ra rõ ràng trên hợp đồng điện tử mà cô chỉ kịp lướt qua khi đang trong cơn bấn loạn. Khoản tiền vay gấp, giải ngân siêu tốc ấy, giờ đây mang theo một gánh nặng mới. Mỗi ngày, gánh nặng đó như lớn dần, lơ lửng trên đầu Mai như một đám mây đen.
Mai lại trở về với gánh bún riêu quen thuộc, nhưng giờ đây mỗi bát bún, mỗi đồng bạc lẻ cô kiếm được đều mang theo một ý nghĩa khác. Đó không chỉ là tiền cơm, tiền sữa, tiền học cho An, mà còn là từng viên gạch để xây nên bức tường trả nợ. Mỗi khi nhìn thấy một quảng cáo khác của “**hỗ trợ tài chính online Alo 789 vay gấp mới nhất**” trên mạng xã hội, tim cô lại thắt lại. Vị cứu tinh ngày nào giờ là một lời nhắc nhở không ngừng về trách nhiệm tài chính, về những đêm dài thao thức tính toán, về vòng xoáy của đồng tiền.
Đêm về, khi An đã ngủ say, Mai lại ngồi bên cửa sổ. Sài Gòn vẫn hối hả, nhộn nhịp. Ngoài kia, biết bao người cũng đang vật lộn với những nỗi lo toan của riêng mình, và có lẽ, cũng có những người đang tìm đến những “Alo 789” khác như một lối thoát tức thời. Một lối thoát có giá. Mai khẽ thở dài, nhìn ra xa xăm. Ánh đèn đường lấp lánh, nhưng trong tâm trí cô, một câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ, không lời đáp: Liệu sự cứu rỗi tức thời ấy, có thực sự là một ân huệ trọn vẹn?