Tiếng Gọi Từ Màn Hình Ảo: Ngon Ăn Alo 789 Bầu Cua Tôm Cá
Thành phố về đêm, những ánh đèn cao ốc lập lòe như muôn vàn đôi mắt cú vọ đang dò xét từng góc khuất. Trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, nóng bức, An gác tay lên trán, mắt dán chặt vào chiếc điện thoại. Trên màn hình, những con linh vật quen thuộc của trò Bầu Cua Tôm Cá đang nhảy múa một cách đầy mời gọi. Nhưng đây không phải là chiếu bạc Tết quê nhà, nơi tiếng cười giòn tan hòa lẫn tiếng xóc đĩa. Đây là Alo 789, một thế giới ảo nơi người ta rỉ tai nhau về hai chữ: “ngon ăn”.
Nghe nói, chỉ cần một cú chạm, một vài phán đoán, và may mắn mỉm cười, tiền bạc sẽ ào ạt đổ về như nước lũ. Nhưng rồi, áp lực cơm áo gạo tiền, những hóa đơn chất chồng, và cả cái khao khát thoát ly khỏi cuộc sống tẻ nhạt hiện tại, đã gieo mầm cám dỗ vào lòng An. An đã nghe câu chuyện ấy không biết bao nhiêu lần, từ những đứa bạn đồng nghiệp, từ những mẩu quảng cáo lướt qua trên mạng xã hội. Ban đầu, anh cười khẩy. “Làm gì có chuyện ngon ăn như vậy mà không đến lượt mình?” Anh tự nhủ.
Một buổi tối mưa tầm tã, khi những suy nghĩ tiêu cực nhất bủa vây, An tìm đến Alo 789. Giao diện màu mè, âm thanh sống động, tất cả như thôi miên anh. Những con số chạy vun vút, những dòng chữ “Thắng lớn!”, “Chúc mừng!” liên tục hiện lên. An nạp vào một số tiền nhỏ, chỉ để thử. Lần đầu, anh đặt Bầu, rồi Cua. Kì lạ thay, hầu hết đều trúng. Cảm giác tiền trong tài khoản nhảy số, dù chỉ là ảo, lại mang đến một sự hưng phấn đến lạ lùng. “Quả thật là ngon ăn!” – An thì thầm, nụ cười hé trên môi.
Đó là khởi đầu của chuỗi ngày An chìm đắm trong thế giới của Alo 789 Bầu Cua Tôm Cá. Anh bắt đầu bỏ bê công việc, những cuộc hẹn hò bạn bè dần thưa thớt. Mọi thời gian rảnh rỗi đều dành cho màn hình điện thoại. Từ một thú vui giải trí, nó biến thành một nỗi ám ảnh. Anh nghiên cứu quy luật, ghi chép lại kết quả, tự tạo ra những “chiến thuật” để chiến thắng. Mỗi lần thắng, niềm vui như vỡ òa, An nhận thấy mình như một vị thần nắm giữ vận mệnh. Mỗi lần thua, nỗi thất vọng lại dìm anh xuống vực sâu, nhưng ngay lập tức, một tiếng gọi khác lại vang lên: “Cố lên, ván sau sẽ ngon ăn thôi!”
Có những đêm, An thức trắng, đôi mắt thâm quầng. Tiếng xóc đĩa ảo dường như ám ảnh cả trong giấc ngủ chập chờn. Anh nhớ lại ngày xưa, những chiều Tết cả nhà quây quần bên chiếu Bầu Cua, tiếng trẻ con reo hò khi con tôm hiện ra. Khi ấy, Bầu Cua là niềm vui, là sự sum vầy. Còn bây giờ, nó là một cuộc chiến không tiếng súng, nơi cảm xúc bị xé toạc giữa hy vọng và tuyệt vọng. Tiền ảo trong tài khoản ngân hàng cứ nhảy múa, nhưng tiền thật trong ví thì vơi dần. “Ngon ăn” – cái từ ấy giờ đây mang một hàm ý châm biếm, chua chát. Nó không còn là cơ hội, mà là một ảo ảnh lung linh, một mê cung mà An đang lạc lối.
Anh đã từng chứng kiến Hùng, một người bạn cũ, cũng chìm đắm trong các trò may rủi trực tuyến. Hùng từng khoe về những khoản thắng đậm, về việc anh ta sắp đổi đời. Rồi một ngày, Hùng biến mất, để lại sau lưng những khoản nợ khổng lồ và một gia đình tan nát. An đã tự nhủ mình sẽ không bao giờ như Hùng. Anh chỉ chơi khi “ngon ăn”, chỉ dừng lại khi đạt được mục tiêu. Nhưng ranh giới giữa quản lý và bị kiểm soát trong thế giới này thật mong manh. Mỗi khi đặt cược, An như đặt cược cả một phần số phận mình. Những con linh vật Tôm, Cua, Cá, Bầu, Gà, Hươu không còn là hình ảnh may mắn, mà là những ánh mắt vô hồn đang phán xét.
Một ván cược lớn đang diễn ra. An dồn gần hết số tiền còn lại vào cửa Cá. Màn hình lóe sáng, tiếng nhạc nền dồn dập. Ba con xúc xắc lăn chậm rãi, rồi dừng lại. Một Hươu, một Gà, và… một Bầu. An đứng hình. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tất cả tan biến, chỉ còn lại con số 0 tròn trĩnh trên màn hình tài khoản. Anh nhìn chằm chằm vào những hình ảnh Tôm, Cua, Cá quen thuộc, nhưng chúng giờ đây như đang cười nhạo anh. Cái “ngon ăn” mà người ta vẫn ca tụng, cuối cùng lại là một miếng mồi đắng ngắt. Anh ngả lưng xuống giường, mệt mỏi và trống rỗng, ngoài kia, thành phố vẫn tiếp tục lập lòe những ánh đèn vô định.